Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quốc phòng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quốc phòng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Gepard 3.9 thứ hai lên tàu về Việt Nam

Frigate Gepard-3.9 thứ hai của Hải quân Việt Nam đã được xếp lên tàu để vận chuyển về Việt Nam.
Sau khi hoàn thành tốt đẹp việc chạy thử và thử nghiệm bàn giao, thử nghiệm các hệ thống vũ khí và bảo đảm sinh hoạt, frigate Gepard-3.9 thứ hai do Nhà máy đóng tàu Zelenodolsk mang tên A.M. Gorky đóng cho Hải quân Việt Nam, đã được gửi cho Hải quân Việt Nam.

Ngày 25.5.2011, frigate đã được xếp lên tàu vận tải chuyên dụng EIDE TRANSPORTER. Thời gian để đưa tàu về Việt Nam sẽ mất khoảng 65 ngày đêm.


Tất cả các cơ cấu, hệ thống và vũ khí của tàu phù hợp với yêu cầu của hợp đồng và thiết kế kỹ thuật được phê duyệt.

Ngày 5.3, tại căn cứ hải quân Cam Ranh đã diễn ra lễ thượng kỳ trọng thể quốc kỳ Việt Nam trên frigate đầu tiên lớp Gepard-3.9 mang tên Đinh Tiên Hoàng.

Frigate có tính năng tốt hơn về khả năng đi biển, cơ động, linh hoạt, khả năng điều khiển và cự ly hành trình. Theo yêu cầu của phía Việt Nam đưa ra sau khi tàu đầu tiên về tới Việt Nam, nội thất tàu thứ hai đã có nhiều cải tiến. Theo các chuyên gia, tàu thứ hai tiện lợi hơn trong bảo dưỡng và khai thác.
Hợp đồng với Hải quân Việt Nam để đóng 2 frigate Gepard-3.9 do Viện ZPKB thiết kế được Nhà máy đóng tàu Zelenodolsk ký vào tháng 10.2006. Hai tàu này được khởi đóng vào năm 2007 theo điều kiện hợp đồng do Rosoboronoexport và Chính phủ Việt Nam ký năm 2006. Theo thoont in hiện có, hợp đồng có giá trị 350 triệu USD.
Gepard-3.9 dành cho Việt Nam là biến thể cải tiến của tàu Projekt 11661 Gepard-3.9. Tàu dành cho Việt Nam có ứng dụng công nghệ tàng hình. Tàu được trang bị một hệ thống phòng khong Palma-SU với hệ dẫn quang-điện tử mới và hệ thống tên lửa Uran.
Frigate lớp Projekt 11661 dùng để tìm kiếm, phát hiện và tiêu diệt các mục tiêu tàu nổi, tàu ngầm và trên không khi hoạt động đơn lẻ hay trong đội hình binh đoàn tàu. Chúng có thể làm các nhiệm vụ hộ tống và tuần tra. Vũ khí gồm 2 cụmx4 ống phòng tên lửa chống hạm Uran-E, 1 pháo 76 mm АК-176М, 2 ụ pháo 30 mm AK-630M và các ống phóng lôi 533. Tàu có lượng giãn nước 2100 tấn, tốc độ 28 hải lý/h (52 km/h), thời gian hoạt động độc lập trên biển 20 ngày đêm. Trên tàu có thể bố trí trực thăng Ка-28 hay Ка-31.  
Phía Việt Nam đã tỏ ý muốn đóng theo giấy phép 2 tàu Gepard-3.9 nữa ở thành phố Hồ Chí Minh (hợp đồng phụ này hiện chưa thực hiện).
  • Nguồn: Armstrade, 27.5.2011.
Đọc thêm!

Việt Nam sắp sản xuất siêu tên lửa Yakhont

Quan hệ hợp tác Nga-Việt trong những năm gần đây đã có tính chất đối tác chiến lược. Nga là nhà cung cấp vũ khí lớn nhất của Việt Nam.

Trong tương lai, hợp tác kỹ thuật quân sự song phương sẽ còn mở rộng hơn nữa. Nga đang hợp tác với Việt nam về tất cả các loại vũ khí trang bị.
Trong quá trình hiện đại hóa hoàn toàn Hải quân, Việt Nam đã trở thành một trong những khách hàng lớn nhất của vũ khí trang bị hải quân Nga. Tổng giá trị các đơn đặt hàng mua vũ khí hải quân của Việt Nam có thể sánh với các hợp đồng hiện tại đang thực hiện cho Hải quân Ấn Độ.


Tên lửa chống hạm siêu âm Yakhont
Cuối năm 2009, Nga và Việt Nam ký hợp đồng mua bán 6 tàu ngầm diesel Projekt 636 Kilo trị giá gần 1,8 tỷ USD. Ngày 26.8.2010, tại xưởng đóng tàu Admiralteiskye Verfi đã diễn ra lễ khởi đóng tàu ngầm đầu tiên trong 6 chiếc Kilo mà Hải quân Việt Nam đặt hàng. Các tàu ngầm Kilo của Việt Nam sẽ được trang bị hệ thống tên lửa Club-S.

Ba tháng sau khi ký hợp đồng, hai bên đã bắt đầu đàm phán về việc xây dựng căn cứ tàu ngầm và hạ tầng liên quan. Dự án này trị giá dự đoán tương đương, hoặc thậm chí lớn hơn giá trị các tàu ngầm.
Việt Nam muốn Nga cấp tín dụng xây dựng cả căn cứ tàu ngầm, cũng như các loại tàu khác (kể cả tàu cứu hộ và bảo đảm) và máy bay hải quân.
Lực lượng tàu ngầm và không quân hải quân là những đơn vị mới trong quân đội Việt Nam.

Dự án lớn thứ hai trong lĩnh vực vũ khí hải quân là chương trình mua sắm và đóng theo giấy phép các tàu tên lửa Molnya, tổng trị giá ước 1 tỷ USD. Trong thập niên 1990, Việt Nam đã nhận được 4 tàu tên lửa Projekt 1241RE Molnya trang bị hệ thống tên lửa chống hạm Termit. Năm 1993, Việt Nam mua giấy phép đóng các tàu tên lửa Projekt 1241.8 Molnya trang bị hệ thống tên lửa Uran Việc chuyển giao các tài liệu kỹ thuật, tiêu chuẩn và công nghệ để đóng các tàu này bắt đầu từ năm 2005. Từ năm 2006, bắt đầu quá trình chuẩn bị đóng tàu. Theo hợp đồng ký năm 2003, 2 tàu Projekt 1241.8 Molnya trang bị hệ thống tên lửa Uran dự định đóng tại Nga và 10 tàu còn lại đóng theo giấy phép tại Việt Nam. Tàu Molnya Projekt 1241.8 với hệ thống Uran-E đầu tiên được chuyển giao cho Việt Nam vào năm 2007, chiếc thứ hai vào năm 2008. Năm 2010, việc đóng theo giấy phép 10 tàu trong giai đoạn đến nă 2016 bắt đầu với việc khởi đóng tàu đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh.

Nga vẫn tiếp tục chương trình cung cấp tàu tuần tra cho Việt Nam. Mùa hè năm 2002, 2 tàu tuần tra Projekt 10412 Svetlyak, do Hải quân Việt Nam đặt hàng đã được hạ thủy tại xưởng đóng tàu Almaz (St. Petersburg). Hai tàu này đã được bàn giao cho Việt Nam vào tháng 1.2003. Trị giá mỗi tàu là 10-15 triệu USD. 
Các tàu này đóng theo hợp đồng ký giữa Việt Nam và Rosoboronoexport vào tháng 11.2001. Tàu lớp Svetlyak dùng để bảo vệ hải phận, các tuyến giao thông ven bờ và chống đánh cá trộm. Vũ khí trên tàu gồm 2 ụ pháo АК-306, 1 bệ phóng tên lửa phòng không Igla-1М.

Hồi đó, Việt Nam cũng bày tỏ ý định tiếp tục đóng tàu Svetlyak (tổng số lên tới 10-12 chiếc). Chương trình này tiếp tục vào năm 2009. Mùa hè 2009, 2 xưởng đóng tàu Nga (hãng đóng tàu Almaz và Nhà máy sửa chữa tàu Vostochnaya Verf ở Vladivostok) đã khởi đóng tổng cộng 4 tàu Projekt 10412 Svetlyak (mỗi xưởng đóng 2 tàu) theo đơn đặt hàng của Việt Nam.

Projekt 10412 do hãng TsMKB Almaz ở St. Petersburg thiết kế. Tàu có khả năng đi biển tốt, tốc độ gần 30 hải lý/h. Tàu được trang bị 1 khẩu pháo, các súng máy phòng không, thủy thủ đoàn gồm 28 người.
Hệ thống tên lửa bờ biển cơ động K-300P Bastion-P























Việt Nam là khách hàng đầu tiên mua hệ thống tên lửa bờ biển cơ động К-300P Bastion-P sau khi ký hợp đồng mua 2 hệ thống này vào năm 2006.

Nga đang chuẩn bị hợp đồng hỗ trợ Việt Nam sản xuất tên lửa chống hạm Yakhont. Hợp đồng này trị giá ước 300 triệu USD.

Tháng 1.2002, công ty Kronshtadt đã cung cấp cho Hải quân Việt Nam hệ thống huấn luyện tổng hợp Laguna-1241RE. Kronshtadt đã sử dụng các công nghệ phần mềm hệ thống huấn luyện của công ty Tranzas để thiết kế hệ thống Laguna.

Laguna được sử dụng để huấn luyện các kỹ năng điều khiển các tàu tên lửa lớp Projket 12141RE trang bị hệ thống tên lửa Termit được cung cấp cho Việt Nam trong những năm 1990.

Việt Nam cũng bày tỏ ý định mua hệ thống huấn luyện tổng hợp cho 3 tàu Projekt 1241RE, Projekt 1241.8 và cho các frigate mới mua Gepard-3.9.

Tháng 9.2006, hãng Rosoboronoexport đã ký hợp đồng với Hải quân Việt Nam nhằm hiện đại hóa hệ thống huấn luyện Laguna-1241RE và cung cấp các hệ thống huấn luyện mới cho các tàu tên lửa Projekt 1241RE và 1241.8 Molnya. Hợp đồng đã được thực hiện vào tháng 12.2007.

Nga cũng đang thực hiện các dự án lớn bán máy bay chiến đấu và vũ khí phòng không cho Việt Nam.

·         Nguồn: Armstrade, 27.5.2011.
Đọc thêm!

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

J-20: “Đại bàng đen” hay cu li hóa thạch ?

Sự tụt hậu của Trung Quốc trong lĩnh vực chế tạo tiêm kích thế hệ 5 không phải là 1 năm mà là 12-15 năm. J-20 mà Trung Quốc làm ra một lần nữa lại là nhờ đồ cóp nhặt của người khác 

Trước đây, thỉnh thoảng, người ta đã bàn tán ầm ĩ xung quanh việc phát triển tiêm kích thế hệ 5 của Trung Quốc. 

Không lâu trước năm mới 2011, câu chuyện lại tiếp diễn. Xuất hiện những bức ảnh đầu tiên của máy bay này và chúng không bị coi sản phẩm đồ họa máy tính do những thành viên tích cực của các diễn đàn internet Trung Quốc làm ra. 

Sau đó, xuất hiện cả các đoạn video quay cảnh máy bay chạy đà trên đường băng. 

Ngày 11.1.2011, Trung Quốc lại lan truyền đoạn video quay chuyến bay đầu của máy bay mà Trung Quốc gọi là J-20 “Đại bàng đen”. Trước đó, nó còn có cái tên khủng bố hơn là  Mãnh long. Lúc này, khi mà Trung Quốc đã đưa máy bay ra phô diễn, thì ta cũng có cái mà bình phẩm cụ thể.

Bài báo này có thể làm thất vọng lớn những người Nga vốn vẫn hay nghĩ về Trung Quốc như một quốc gia trẻ, thông minh và triển vọng, với những bước đi 7 dặm trong lĩnh vực quân sự đang đuổi kịp tất cả và sắp bắt kịp, sẽ vượt qua và thậm chí sẽ chinh phục tất cả. Thậm chí, có người còn sẵn lòng đồng ý là người Trung Quốc đã giảm sự tụt hậu với Nga trong lĩnh vực máy bay tiêm kích thế hệ 5 chỉ còn 1 năm. Bởi lẽ, Т-50 đã cất cánh 1 năm trước. 

Không, không hề có sự kỳ diệu nào cả, không hề ra đời đối thủ cạnh tranh nào của Т-50 hay F-22A nào cả. Và sự tụt hậu của Trung Quốc trong lĩnh vực chế tạo tiêm kích thế hệ 5 không phải là 1 năm mà là 12-15 năm. Và máy bay do Trung Quốc làm ra một lần nữa là nhờ đồ cóp nhặt của người khác.

Nguồn gốc Nga
Một trong những phương án đã được nêu ra là máy bay Trung Quốc được phát triển dựa trên cơ sở tiêm kích thử nghiệm xa xưa MiG 1.44, có sử dụng cả những kết quả nghiên cứu của Nga, lẫn những gì mà Trung Quốc tích lũy được trong dự án tiêm kích sản xuất loạt thế hệ 4 J-10. Bản thân J-10 cũng được chế tạo dựa trên tài liệu thiết kế kỹ thuật của máy bay Lavi của Israel và có sự trợ giúp của các chuyên gia Nga. Với J-20 cũng vậy. Nên chúng ta thấy máy bay này rõ ràng có những đường nét giống với MiG 1.44.
 


MiG-1.44
MiG 1.44 là “mẫu trình diễn công nghệ” máy bay tiêm kích tương lai. Máy bay này được chế tạo theo nhiệm vụ kỹ thuật được đặt ra từ đầu thập niên 1980 đối với tiêm kích mới I-90. Các công trình sư của Viện thiết kế MiG hồi đó đã đi theo con đường chế tạo máy bay đánh chặn tầm xa hạng nặng.
 
Hồi đó, Viện thiết kế Sukhoi cũng chế tạo tiêm kích thử nghiệm S-37 Berkut, với cánh hình mũi tên ngược. Berkut cất cánh năm 1997, trải qua thử nghiệm, trong quá trình đó máy bay đã vấp phải hàng loạt vấn đề, kết quả là dự án này đã bị đình chỉ để chuyển sang thực hiện dự án hệ thống máy bay chiến thuật tương lai PAK FA, mà sau này chính là Т-50.


Tuy vậy, S-37 đến nay vẫn bay, trên máy bay này người ta đang thử nghiệm các giải pháp cho Т-50. Còn máy bay MiG 1.44 chỉ cất cánh năm 2000, mặc dù đã được lắp ráp sớm hơn đáng kể. Nhưng sau khi hoàn thành một số chuyến bay, dự án đã bị đóng lại, để chuyển sang Т-50. Và thực tế cho thấy, đó là quyết định đúng đắn. 



Vấn đề là ở chỗ, các công nghệ được sử dụng ở MiG 1.44 đã lạc hậu, ở trình độ những năm 1980. Nỗ lực giải quyết các nhiệm vụ trong tương lai bằng các công nghệ lỗi thời đã dẫn đến sự ra đời của một máy bay mà dù là không lạc hậu so với các đối thủ Mỹ, nhưng cũng không có tiềm năng giành ưu thế và tiếp tục phát triển. Các động cơ nặng và to, kích thước và trọng lượng lớn, các bộ dẫn động thủy lực và dẫn động điện, sơ đồ khí động không phải thành công nhất, những kích thước lớn gây ra vấn đề về khả năng tàng hình, trọng lượng lớn gây ra khó khăn trong việc đạt các chế độ siêu cơ động. Tuy vậy, ở 1.44 cũng có cũng có những giải pháp nhất định thành công. Và chúng đã được ứng dụng khi phát triển Т-50.

Thế nhưng MiG-1.44 lại được người Trung Quốc quan tâm. Rõ ràng là họ không được xem gần một mẫu máy bay tiên tiến nào khác ngoài 1.44 đã là vô dụng. Bản thân Т-50 vẫn còn tồn tại trên các bản vẽ và được bảo mật. Còn với Berkut thì Nga còn chưa xử lý nổi một số vấn đề nữa là người Trung Quốc. Có tin, cuối cùng thì Nga đã bán cho Trung Quốc tài liệu thiết kế MiG-1.44. Trung Quốc đã thực hiện nó và với trình độ hiểu biết của họ, đã cố gắng cập nhật hóa các giải pháp của thập niên 1980 để thích nghi với hiện tại và với khả năng của công nghiệp hàng không Trung Quốc. Kết quả thu được thật tồi tệ.

Cắt dán lung tung
 
J-20
J-20 là một máy bay tiêm kích lớn (dài 21-23 m) và nặng (trọng lượng cất cánh 35-40 tấn), có sơ đồ kiểu “vịt”. Cánh nâng hình tam giác với các gờ nổi ở gốc cánh và có cánh ngang phía trước quay toàn phần. Cánh đứng đuôi kép, quay toàn phần nghiêng ra ngoài và có các tấm đứng dưới thân. Sơ đồ J-20 giống hệt 1.44 và kích thước cũng gần như thế. Nhưng cũng có những khác biệt chi tiết. Máy bay MiG có cánh diện tích lớn, bảo đảm tải trọng riêng nhỏ hơn lên cánh và khả năng cơ động tốt hơn. Các cánh đứng đuôi của máy bay Trung Quốc ngả ra ngoài, không giống với máy bay Nga. Nhưng những nét đó cũng đã có ở các thiết kế mà hãng MiG đã kiểm nghiệm sau thất bại với dự án 1.44, cụ thể là ở thiết kế 1.46. Kết cấu các gờ nổi của gốc cánh, cũng như hình dáng các cánh đứng đuôi và cánh ngang phía trước có vẻ là do Trung Quốc thiết kế. Phần mũi xem ra chép lại từ F-22A của Mỹ. 

Các bộ hút khí rõ ràng là nhái của F-35 lận đận. Vòm kính buồng lái làm theo thiết kế không không tiên tiến và sao chép của Mỹ. Kết quả là có được một máy bay rất xấu được cắt dán, chắp nối từ các giải pháp của các thế hệ, các quốc gia và các trường phái thiết kế khác nhau. Tóm lại, “con quỷ bay” này là “cơ thể” Nga được khâu thêm “cái mõm” Mỹ. Hơn nữa, họ lại khâu bằng chỉ Trung Quốc và bằng kim làm từ kim loại Tàu thật. Với đủ hậu quả từ đó mà ra.

Và hậu quả nhãn tiền

Cùng với sơ đồ khí động của loại máy bay không may mắn 1.44, J-20 cũng ôm lấy những vấn đề của nó mà người Trung Quốc sẽ buộc phải tự mình giải quyết. Sơ đồ khí động với cánh ngang phía trước đối với một máy bay muốn có khả năng tàng hình là sai lầm ngay từ đầu. Cánh ngang phía trước bản thân nó đã gây khó khăn cho vấn đề tàng hình, hơn nữa lại tăng thêm lực cản không khí và làm giảm tầm bay. 

Việc sử dụng các cánh đứng dưới thân chỉ có thể làm các đài radar đối phương vui mừng vì chúng cũng làm tăng độ bộc lộ radar của máy bay. 

Đặc biệt buồn cười là một máy bay hạng nặng sẽ có vai trò lực lượng đột kích chủ yếu của không quân lại sử dụng các bộ hút khí sao chép từ F-35 tốc độ chậm, loại máy bay không hề được thiết kế cho tốc độ bay siêu âm cao. Tuy kích thước của các bộ hút khí cho phép lắp các động cơ mạnh hơn, nhưng hình dáng của nó đơn giản là không cho phép J-20 đạt tốc độ cao quá 1,6M. Có lẽ, tốc độ tối đa của nó sẽ không quá 1,5М ở độ cao lớn, tức là chỉ 1.600 km/h. Bên cạnh đó, họ cũng phải quên đi tốc độ hành trình siêu âm vì máy bay này dù là với các động cơ mạnh hơn cũng sẽ không thể tăng tốc quá tốc độ âm thanh ở chế độ không tăng lực. Có cảm tưởng là Trung Quốc cứ nhắm mắt sao chép tứ lung tung vì nghĩ rằng, cái gì có ở các đối thủ thì cái đó là tốt và cần làm y xì như thế.

Hệ thống thủy lực của máy bay, căn cứ các bức ảnh, thì không được thiết kế cho các áp lực cao, như được làm ở các tiêm kích thế hệ 5 thực sự là Т-50 và F-22A. Vì thế, các bộ dẫn động thủy lực có được lại to và nặng, làm kết cấu trở nên quá nặng. Các giải pháp về cánh đứng đuôi quay toàn phần và các khoang thu càng hoàn toàn khiến người ta nghi ngờ trình độ chuyên môn của những người thiết kế. Các chuyên gia Nga công khai cười cợt các giải pháp này.

Hiện tại, chưa nghe và chưa thấy bất kỳ thành tựu thật sự nào của Trung Quốc trong lĩnh vực chế tạo các radar anten mạng pha có trình độ xứng đáng. Mấy năm trước, Trung Quốc có hợp tác đôi chút với Nga trong lĩnh vực này, nhưng sau đó, việc này dường như đã đình chỉ. Bởi lẽ, Nga chẳng có lợi lộc gì khi giúp chế tạo radar cho một máy bay đối thủ cạnh tranh của tiêm kích thế hệ 4++ Su-35 của mình mà bản thân Nga cũng muốn bán sang Trung Quốc.

Vấn đề động cơ

Nhưng đó chưa phải là điều khủng khiếp nhất đối với Trung Quốc. Mà là chuyện họ không có động cơ nội địa cho J-20. Động cơ tiên tiến thế hệ 5 WS-15 mới chỉ tồn tại trong giấc mơ và những kế hoạch xa xăm. 

Động cơ nội địa thế hệ 4 hiện có WS-10A không có khả năng hoạt động. Nó có đặc tính động học cực kỳ tồi tệ và độ ổn định thấp ở các chế độ làm việc khác nhau mà một máy bay tiêm kích cần có. Và nó có dự trữ làm việc gần như bằng 0 - chỉ có 25-40 giờ, thay vì 400-800 giờ cần thiết. Việc giải quyết các vấn đề của động cơ này hiện nằm ngoài khả năng của công nghiệp Trung Quốc. 

Trung Quốc hiện cũng không có các lá cánh bình thường cho động cơ máy bay cũng như nhiều thứ khác. Cả hệ thống điều khiển số động cơ cũng không có khả năng tăng dự trữ làm việc. Lắp một động cơ như vậy lên máy bay đơn giản là thảm họa, nếu như nó không được lắp kết hợp với 1 động cơ Nga AL-31F. Bởi vì động cơ này thậm chí còn không được lắp cho loại máy bay dù là hàng nhái Su-27SKK là J-11B, điều đó kết hợp với những vấn đề khác sẽ là dấu gạch chéo cho tương lai của máy bay. 

Trung Quốc cũng có biến thể động cơ mạnh hơn là WS-10G, nhưng dự trữ làm việc của nó có thể còn tệ hơn. 

Trung Quốc hiện có 2 mẫu chế thử J-20, nhưng lại đánh số hiệu giống nhau - đây là mưu lược sáng tạo của Trung Quốc để đánh lạc hướng. Một mẫu được lắp các động cơ Trung Quốc và dường như nó đã cất cánh. Nhưng tải làm việc chính sẽ do máy bay thứ hai lắp các động cơ AL-31FN mà Nga bán cho Trung Quốc để lắp cho tiêm kích J-10, gánh vác. Còn máy bay lắp các động cơ nội địa thì được cất kỹ trong hăng-ga vì nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. 

Việc các khoang máy của động cơ AL-31FN được bố trí thấp không cho phép Trung Quốc bố trí các khoang vũ khí có kích thước bình thường ở trong bụng máy bay dưới các động cơ. Nhưng có thể họ sẽ sắp xếp được một khoang vũ khí ở giữa 2 động cơ. Tuy nhiên, trên các mẫu máy bay đầu tiên, ta chẳng thấy khoang vũ khí nào cả.

Mức trang bị sức kéo của J-20 là thấp và nó rõ ràng thua kém cả Т-50, cả F-22A, cả Su-35S và Su-30. Cơ hội để Nga bán cho Trung Quốc để lắp trên J-20 các động cơ mạnh hơn, dù là loại động cơ quá độ Nga sang thế hệ mới như 117S là gần như bằng 0. Có chăng thì là bán cả gói trong một lô Su-35 kha khá. Dĩ nhiên là cũng có những khả năng như Nga có thể bán nhiều động cơ hơn số máy bay nếu như hợp đồng được ký kết và nhắm mắt làm ngơ chuyện một số trong các động cơ đó được dùng không đúng quy định. Nhưng việc đó cũng sẽ không giải quyết được những khó khăn của Trung Quốc. Chừng nào chưa có loại động cơ nội địa mạnh và tin cậy thì mọi dự án máy bay thế hệ 5 chỉ là trò trẻ.

Kết luận là Trung Quốc làm ra được một máy bay nặng nề, to xác, không tàng hình với khả năng cơ động và mức trang bị sức kéo thấp, thêm nữa là không có khả năng đạt tốc độ cao tới 2 lần tốc độ âm thanh trở lên. Vì thế tốt nhất nên so sánh J-20 không phải với đại bàng, và thậm chí không phải là với cá voi răng kiếm mà là với con thú to xác Megateri. Ngày xửa ngày xưa, quãng 10.000 năm trước, trên lục địa châu Mỹ từng sống một loại thú dài 6 m và cao hơn con voi, được gọi là Megateri, là họ hàng với con cu li hiện đại và ăn thức ăn cây cỏ.

Vậy thì một máy bay như vậy thì làm được gì? Làm máy bay đánh chặn thì không đủ tốc độ, làm máy bay tiêm kích giành ưu thế trên không thì quá to, nặng và ì ạch, không cơ động. Kích thước phần mũi khá to, nhưng chẳng có gì để lắp vào đó làm radar. Có thể làm máy bay tiêm kích, nhưng chỉ có điều chưa rõ là vũ khí tiêu diệt mục tiêu mặt đất có bỏ vừa được vào các khoang vũ khí bên trong hay không vì những vũ khí này thường rất to. 

Ở dạng hiện nay, J-20 chỉ có thể trở thành mẫu trình diễn những công nghệ lạc hậu đã 10-15 năm, những công nghệ khó cho phép Trung Quốc chế tạo một máy bay tiêm kích chiến đấu thế hệ 5 (Trung Quốc gọi là thế hệ 4). Nó không thể được xem là mẫu chế thử thế hệ 5. Trung Quốc sẽ còn phải vượt qua con đường này và nó sẽ còn dài lắm.

Show diễn còn tiếp tục

Đặc biệt kinh ngạc là cách tiếp cận của Trung Quốc đối với vấn đề bảo mật J-20. 
Ở Nga, khi đang chuẩn bị cho Т-50 cất cánh, không có một bức ảnh nào lọt lên mặt báo và internet, còn đủ thứ rò rỉ thông tin từ những người trong cuộc, như sau đó người ta nhanh chóng tìm hiểu ra, phần lớn lại là thông tin giả về hình dáng bên ngoài của máy bay. Và đó là khi mà sân bay của nhà máy nằm ngay trong thành phố! 

Loại xe tăng bí mật Objekt 195 (T-95) của Nga tồn tại hơn chục năm cũng chỉ mới đây mới bộc lộ, còn lại là toàn xuất hiện trong các áo bọc và ở biến thể cũ! 

Còn ở Trung Quốc thì xung quanh sân bay mà J-20 chuẩn bị cất cánh, người ta cắm cả các khu lều trại, dân chúng đi xe đến, mang theo trẻ con, camera và máy ảnh. Tất cả cứ như một sự phô trương cố ý. Để khoe với thiên hạ là: Thấy chưa, chúng tôi cũng làm được như Nga và Mỹ. Hơn nữa, họ lại phô diễn cho công chúng bình dân vốn luôn sẵn lòng phấn khởi với những thành tựu của đất nước mà chẳng hiểu tí gì những điều tế nhị đằng sau, song lại sẵn sàng tuyên truyền ầm ĩ khắp nơi theo giọng điệu cần thiết. 

Công chúng và cả phần lớn báo chí Trung Quốc tất nhiên là sẽ không thể hiểu được rằng thay vì máy bay thế hệ 5 thật, họ đã bị giúi cho một đồ giả. Nhưng liệu ban lãnh đạo Trung Quốc có thể hiểu ra điều đó hay không?

·         Nguồn: AN, 12.1.2011.

Đọc thêm!

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Trung quốc chơi trò "bịt mắt bắt dê"

Nguyễn Hoàng Hà


J-11B xuất hiện vào năm 2002. Ảnh: sinodefence.com

Sau chuyến đi thăm Trung Quốc của Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert Gates vào tuần lễ trước, đã có ý kiến cho rằng chuyến đi này của ông Gates thành công lớn và Trung Quốc đã buộc phải nhượng bộ với Mỹ nhiều vấn đề quan trọng trong đó có vấn đề đầu tư phát triển quốc phòng, vấn đề biển Đông và vấn đề phát triển vũ khí tối tấn như máy bay tàng hình, tên lửa tấn công tuần dương hạm v.v. Người ta cứ tưởng là Trung quốc buộc phải nhún nhường, lúng túng thanh minh với Mỹ vì sợ căng thẳng quan hệ giữa hai nước, nhất là vì Mỹ vẫn là cường quốc hơn hẳn Trung Quốc về mọi mặt.




Đây là cách nghĩ chủ quan hết sức sai lầm, cũng chẳng khác gì khi Mỹ đánh giá thấp Ta-li-ban không đủ sức chống lại vũ khí hiện đại của mình để rồi nay bị sa lầy tại Ap-ga-nis-tan và đang đi đến những thất bại thảm hại tiến công được rút không xong, các đồng minh thì lần lượt bỏ cuộc; cũng như việc đánh giá thấp lực lượng chống đối chiếm đóng của người yêu nước I-rắc và rồi phải chịu những thất bại ghê gớm về người và của mà nay đang rất đau đầu, phải tính chuyện rút quân.

Bằng chứng là sau sự trấn an cho qua chuyện về vấn đề phát triển máy bay tàng hình và tên lửa tấn công hạm đội từ xa không đe doạ Mỹ, Trung Quốc thậm chí còn tung ra chuyện các loại vũ khí này còn đang trong giai đoạn nghiên cứu, nếu có hoàn thành phải là 10 năm trở ra, nhưng ngày hôm qua trên các trang Web tại Trung Quốc và Hongkong cũng như ở nhiều nước, các chuyên gia giỏi về "soi mạng" đã đột nhập được vào các bí mật chết người của quân sự Trung Quốc khi công bố trên mạng hàng loạt thế hệ máy bay tàng hình rất hiện đại, đáng chú ý là họ đã thành công từ nhiều năm trước. Điều đáng lưu ý là chỉ ngay sau khi ông Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ vừa chân ướt chân ráo về nuớc thì hàng loạt các bài báo của cộng đồng soi mạng kỳ khôi đã công bố hàng loạt các các thành tựu kỹ thuật quân sự thực có của Trung Quốc, vượt xa những gì lâu nay đã biết, gây sốc cho cả Mỹ và thế giới. Cộng đồng mạng này tuyên bố Trung Quốc không phải chỉ có một máy bay tàng hình và đang trên đà nghiên cứu mà là có hẳn một phi đội đã được nghiên cứu từ lâu. Họ đã công bố cả những bức ảnh mà Trung Quốc không chối cãi (Xin xem những ảnh được đăng tải dưới đây).


Chiến đấu cơ tàng hình J-14. Ảnh: centurychina.com


Mô hình J-14 (gần màn hình). Ảnh: blog.sina.com.cn


Sukhoi Su-33UB của Hải quân Nga. Su-33 là loại máy bay
bị sao chép khá nhiều. Ảnh: Australian Air Power

J-20 trong lần bay thử 15 phút tại Thành Đô (Trung Quốc). Ảnh: Tân Hoa Xã

J-20: Theo tiết lộ của tờ Aviation Week, J-20 có một chỗ lái, 2 động cơ, về hình thức thì to và nặng hơn máy bay tàng hình Sukhoi T-50 của Nga và F-22 của Mỹ. J-20 có tổng chiều dài là 22,5 mét và sải cánh 13,5 mét. “Ra mắt” vào đầu tháng 1-2011, J-20 đã bay thử vào ngày 11-1 trong vòng 15 phút.
Aviation Week cho rằng J-20 tương tự với F-22 nhưng “có thể trang bị những vũ khí lớn hơn”. Tuy vậy, tờ báo này cũng cho rằng động cơ của J-20 vẫn còn nhiều vấn đề phải xử lý nên chưa thể nói đây có phải là hình mẫu lý tưởng cho máy bay tàng hình hay không.
J-20 được xếp vào hàng máy bay “thế hệ thứ tư”. Trong khi đó, “thế hệ thứ năm” là thuật ngữ do Mỹ sử dụng để mô tả đời chiến đấu cơ tân tiến nhất hiện nay, có tích hợp nhiều công nghệ như tàng hình, trang bị vũ khí, hệ thống máy tính hiện đại… Đủ chuẩn “thế hệ thứ năm” theo đánh giá của Mỹ chỉ có F-22 và các loại F-35 cùng với T-50 của Nga. Mỹ mất 15 năm để chế tạo F-22 và mỗi chiếc trị giá 150 triệu USD, nhưng việc sản xuất máy bay này đã tạm ngưng sau khi Tổng thống Mỹ Obama ký luật quốc phòng 2010 trong đó thẳng tay cắt giảm chi phí.






Ngoài chiếc J-20 đình đám vẫn còn nhiều loại máy bay tàng hình khác được nghiên cứu tại Trung Quốc.
- J-15 đang ở vào giai đoạn hoàn thiện những công đoạn cuối tại thành phố Đại Liên (tỉnh Liêu Ninh). Sau khi xuất xưởng, J-15 có thể sẽ tập kết trên tàu sân bay Varyag của Trung Quốc. Thông tin chính thức phía Trung Quốc cho biết J-15 đã bay thử vào ngày 31-8-2009. Giới thạo tin khẳng định chiếc J-15 khá giống chiếc F/A-18C của Mỹ.


J-15A trong một tấm ảnh hiếm hoi. Ảnh: cjdby.net / Chinese Military Aviation


Máy bay F/A-18C của Mỹ cất cánh khỏi tàu sân bay USS Nimitz tháng 12-2009. J-15 được cho là khá giống F/A-18C. Ảnh: U.S. Navy
- Shenyang J-11B: Lộ diện vào năm 2002, J-11B được đánh giá là rất tân tiến và có khả năng tấn công nhiều mục tiêu cùng lúc. Nó được trang bị nhiều ứng dụng tiến bộ trong ngành hàng không do Trung Quốc tự phát triển và hệ thống lại, vượt qua màn hình radar. 
Kể từ năm 2006, J-11B được gắn động cơ phản lực FWS-10A cũng do Trung Quốc chế tạo. Động cơ này tương tự như AL-31F của Nga và là lựa chọn đầy tiềm năng cho các thế hệ máy bay tàng hình tiếp theo.
Người ta cho rằng Trung Quốc vừa công bố đã thành công khả năng tái chế các thanh nguyên liệu điều chế Uranium và như vậy có đủ lượng nguyên liệu chế tạo hạt nhân để sử dụng cho đến năm 3000 chính là do được các chuyên gia nguyên tử Pakitan cung cấp với giá tiền rất lớn sau chuyến đi thăm nước này của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào trước đây nửa năm. Vấn đề này chắc còn phải được kiểm chứng.
Nhưng một điều chắc chắn trong chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào lần này thì nhà lãnh đạo họ Hồ sẽ còn có nhiều lời trấn an ông OBama hơn, kể cả việc họ đã đổ quân vào Bắc Triều Tiên tuần vừa qua. Các chuyên gia mạng giỏi săm soi chắc sẽ còn cống hiến cho thế giới và cho những ai quan tâm đến vấn đề tiềm năng quân sự của cường quốc rất giỏi chơi trò ú tim này nhiều tài liệu bí mật về thực lực ngày càng tăng vọt của họ cốt để tranh chấp và tiến tới không những đe dọa đến nền an ninh của các quốc gia Đông Nam Á mà nhiều nước trên thế giới và ngay cả với Hoa kỳ, người vẫn luôn tự mãn cho rằng mình là số một và là một cường quốc không có đối thủ hiện nay.
Với Việt Nam và các quốc gia Đông Nam Á thì đây là vấn đề rất đáng quan tâm. Người ta đang quan ngại tới đây nếu châu Âu lại biểu quyết xóa bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí và công nghệ quân sự cao cho Trung Quốc thì đến cái ngày không xa đó, Mỹ rõ ràng chẳng còn có gì để nói với ông bạn quá nhiều tiền và ham thích đầu tư vào quân sự, đang trở nên một thách thức hiển nhiên đối với Mỹ.
Hãy chờ xem những hồi còn gay cấn hơn nhiều mà các cư dân mạng tuyệt vời sẽ tiếp tục cống hiến cho chúng ta.
Ngày 18 tháng 1 năm 2011
NHH

Đọc thêm!

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

Việt Nam đóng ồ ạt tàu tên lửa Molnya Projekt 1241.8



Việt Nam đã bắt tàu vào đóng hàng loạt 10 tàu (xuồng) tên lửa lớp Molnya Projekt 1241.8 theo giấy phép của Nga trong khuôn khổ hợp đồng mua 12 tàu lớp này.  
Tàu tên lửa Molnya Projekt 1241.8 của Hải quân Việt Nam


Hai tàu đầu tiên đã được đóng tại Rybinsk và chuyển giao cho Việt Nam năm 2007-2008, Arms-Tass dẫn một nguồn tin tại Triển lãm Interpolytekh 2010 khai mạc tại Moskva ngày 26.10.2010 đưa tin.

Hiện nay, tàu đầu tiên đã được khởi đóng tại Việt Nam theo tài liệu thiết kế và công nghệ do Viện thiết kế hải quân trung ương (TsMKB) Almaz (cơ quan thiết kế Projetk 1241.8) chuyển giao.

Theo Arms-expo, Nhà máy đóng tàu Vympel sẽ hỗ trợ Việt Nam đóng Molnya Projekt 1241.8 theo giấy phép của Nga. Vympel sẽ chế tạo các bộ phận và linh kiện để lắp ráp 6 tàu tên lửa Molnya Projekt 1241.8 đầu tiên và bắt đầu cung cấp linh kiện từ thành phố Rybinsk sang Việt Nam để lắp ráp 6 tàu trong năm nay theo hợp đồng trị giá 30 triệu USD và sẽ tiếp tục đến năm 2015.

Tất cả tàu tên lửa do Việt Nam đóng sẽ được trang bị thiết bị của cả Nga và nước ngoài.

Việt Nam sẽ đóng các tàu này với sự giám sát kỹ thuật từ phía hãng thiết kế là TSMKB Almaz (St. Petersburg) và Nhà máy đóng tàu Vympel.

Trong hợp đồng đóng các tàu Molnya có phương án đóng thêm 4 chiếc nữa. Việc chuyển từ phương án sang hợp đồng cứng dự kiến thực hiện sau khi chuyển giao cho Hải quân Việt Nam những tàu đầu tiên do Việt Nam tự đóng.

Trước đó, Giám đốc Cơ quan liên bang về hợp tác kỹ thuật sự (FS VTS) của Nga Mikhail Dmitriev cho biết, Nga và Việt Nam đang có hiệp định đóng tàu tên lửa Nga theo giấy phép trị giá gần 1 tỷ USD. Ngoài ra, trong những năm tới, Việt Nam sẽ nhận được 2 tàu tuần tra Gepard-3.9 đang đóng tại Nhà máy đóng tàu Zelenodolsk.

Ông M. Dmitriev nhấn mạnh, “Việt Nam là đối tác chiến lược của Nga về hợp tác kỹ thuật quân sự, nước này nằm trong số 10 nước hợp tác với Nga ở quy mô lớn nhất”.




  • Nguồn: arms-tass 26.10; arms-expo, 27.10; MP, 27.10.10

Đọc thêm!

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

3 lý do để Mỹ đánh giá thấp J-20

Máy bay chiến đấu J-20 của Trung Quốc thật sự có làm cho Mỹ phải lo ngại?
Năm 2009, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nói: Đến năm 2020, Trung Quốc vẫn chưa thể có máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5. 

Năm 2010, ông thay đổi đôi chút: Năm 2020, Trung Quốc sẽ có vài chiếc máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5.
 

Trong buổi trả lời phỏng vấn gần đây (đầu năm 2011), ông Gates lại sửa lại: “Tới năm 2020 hoặc 2025 khoảng cách về số lượng máy bay của Trung Quốc và Mỹ là rất lớn”.
Tuy nhiên, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ cho rằng, có 3 yếu tố khiến J-20 của Trung Quốc chưa thể đe dọa Mỹ.

Báo cáo ngày 11.1.2011 của mạng AOL (Mỹ) cho biết, dù ông Robert Gates cho rằng, tình báo Mỹ đánh giá sai về tốc độ phát triển máy bay chiến đấu của Trung Quốc và máy bay tàng hình J-20 bước đầu thử nghiệm thành công (trưa ngày 11.1.2011) là có thật thì quân đội Mỹ cũng không cảm thấy sợ hãi đối với J-20.
Ba nguyên nhân mà ông Gates đưa ra là:
Thứ nhất, hiện nay, dù J-20 có thể đã bay được nhưng nó vẫn chỉ là mẫu, sau đó còn rất nhiều công tác phải chuẩn bị để nó là “máy bay chiến đấu của Trung Quốc”, hơn nữa, để có thể điều khiển thành thạo J-20 thì không quân Trung Quốc còn phải mất nhiều thời gian.
Hình ảnh J-20 bay thử
Thứ hai, dù Trung Quốc bắt đầu phát triển máy bay tiêm kích thế hệ 5, nhưng số lượng còn thua xa Mỹ.
Đại diện của cơ quan Triển lãm hàng không Mỹ cho biết: “Đến năm 2025, số lượng máy bay chiến đấu tiên tiến thế hệ 5 của Mỹ sẽ là 1.700 chiếc, trong khi đó, Trung Quốc mới chỉ có vài chiếc”.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ dự đoán đến năm 2020, số lượng máy bay chiến đấu của Mỹ sẽ nhiều gấp  20 lần Trung Quốc!
Thứ ba, tính năng của máy bay chiến đấu này cũng là một trong những nhân tố quan trọng. Dù máy bay chiến đấu Trung Quốc có thể có những tính năng tiên tiến như khả năng tàng hình, nhưng nó chưa phải là tính năng then chốt của một máy bay chiến đấu, mà còn phải kể đến radar và hệ thống vũ khí.
Hơn nữa, F-22 của Mỹ đã đưa vào sử dụng mấy năm nay, còn kế hoạch triển khai F-35 tuy bị chậm tiến độ, song chỉ vài năm nữa cũng được sản xuất và trang bị hàng loạt. F-22 được trang bị hệ thống tích hợp vô cùng tinh vi như: Máy thu cảnh báo radar, cảnh báo phương pháp tiếp cận hệ thống tên lửa, hệ thống radar điện và hệ thống tên lửa không-đối-không, không-đối-đất. 

Những thông tin thu được phản ánh qua sự phát triển công nghiệp quốc phòng Trung Quốc và những hình ảnh mới đây về J-20 phát tán trên internet chưa cho thấy khả năng này.

Đọc thêm!